Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Những ngón tay hay hay đan.

Thế rồi hai con người xa lạ xài buổi sáng cùng nhau xoay quanh chuyện đời, chuyện người trong tiếng cười, khiến nắng trời hôm ấy tò mò vén mây dõi theo người

Những ngón tay đan

Gió cúi đầu tiếc ngơ ngẩn, thầm lặng xuyên kẽ tay Người lạnh nhạt. – Cô cười trả tếu anh không kém. Rút cuộc cô cũng đành yên vị tại chiếc ghế đá độc nhất vô nhị còn trống cạnh dãy tam cấp phía cuối công viên, tuy vắng vẻ nhưng có thể quan sát rõ hoạt động của kha khá người. Cả hai trôi xuôi ngược thế nào không biết lại va vào nhau theo đúng nghĩa tại quầy order Lotteria một sáng cuối tuần đông khách.

Thế rồi mọi giác quan của cô bị cuốn vào bé, vào bàn tay tí xíu cầm dây bóng quá hờ sau một hồi nũng nịu vòi đầy kiên tâm với bố, vào chiếc bong bóng bỗng bay mất hút lên trời cao rồi lặng người nhìn vô định vào một khoảng không lưng chừng…vì những ngón tay bé cỏn con xinh xắn ấy làm cô chợt nhói lòng nghĩ về mối quan hệ giữa cô và anh của giờ… Vũng Tàu của bấy giờ… Cuối tuần của một năm trước trời cũng râm mát, cô và anh ngẫu nhiên vấp phải nhau giữa dòng đời líu tíu, giữa dòng người tất bật ngược xuôi.

Nghĩ là làm cô phóng vụt xe đến "Sân chơi tuổi thơ" và trong tích tắc cô đã đang rảo những bước ngắn dài dọc công viên, cố tìm một ghế đá "thường nhật" để quan sát và tiếp chuyện sự nghiệp những ngón tay ngoan của mình.

Trực quan, nói theo thứ bậc là giác quan thứ sáu, cho phép ta cảm được những gì mà năm giác quan khác chẳng thể thấy được, giống như trò Oẳn tù tì thưở bé ai cũng đã từng nhiều lần vui qua nhưng cán cân đúng-sai thì không biết nghiêng về bên nào nếu nỗi sợ làm mờ trực quan.

Tuổi xanh có ai sợ bao giờ nên cô và anh đã từng sai nhiều lần trong trò chơi tuổi thơ dân gian và đã-từng-sai-một-lần trong trò chơi tình ái cõi tục.

Những ngón tay đang mải miết lọc cọc bài viết về đề tài "Sân chơi tuổi thơ" của tỉnh và địa điểm chính của đề tài là mảnh sân cát cỏn con được đặt trong một công viên chủ đạo của thị thành thì chợt cô muốn ra mảnh đất cỏn con ấy để lấy cảm hứng viết.

Trong cái rủi có cái may, cũng nhờ vào vết sẹo để lại phía ngực trái của một thời trẻ dại nên hai trái tim đồng cảm biết ngã là đau thế nào, biết bước chậm hơn trên con đường về sau và không phải có những nổi buồn lãng xẹc tự tạo khi không còn phải bận lòng ai đó là người đến sau của nhau vì cả hai đã từng có một mối tình đầu

Những ngón tay đan

Nhưng ở đời còn lắm tréo nghoe không lường trước được như: để có một ái tình cả hai phải sang thời gian tìm-hiểu nhưng đâu phải ai yêu sâu đậm cũng đều nhìn thấu được tim nhau và ngược lại-như cô và anh, từ đồng cảm của những kẻ từng dốc cạn thơ ngây đổi lại sự lỡ làng nên cả hai hiểu nhau dù muôn ngàn điều không cần nói ra nhưng cô lại không dám yêu anh đậm sâu như lần đầu…vì sự chọn lọc này bắt nguồn từ trực quan của người đã-từng-đau nên cô không dám nghĩ trước điều gì, cũng chẳng dám mong ước chi, ôm lì hai chữ Sợ và Ngờ khiến khoảng cách hai đứa tuy không còn xa, chỉ vọn vẹn vài bước chân nhưng đủ làm tình cảm níu với nhau bởi những ngón tay đan hờ.

Trong cô bấy giờ chỉ còn hình ảnh cái nắm hờ của bé gái mà đắng lòng nhớ câu hỏi bị bỏ ngỏ một lời đáp mà anh dành cho cô: “Chúng ta nắm hờ tay nhau đến bao giờ?” Dường như con người từ khi chưa rõ hình hài đến khi làm chủ ngày mai đã đeo mang bên mình căn bệnh Sợ và Ngờ.

Nhưng niềm vui có kéo dài được lâu? Tình cảm này sẽ lại nông hay sâu?. Nhìn ánh mắt bé nhòe vì nuối tiếc dõi theo bong bóng mất hút trong tuyệt vọng, cô tỉnh người, tay rút điện thoại trong chiếc túi cũ lục tìm danh bạ và dừng lại tại số điện thoại của anh vì cô cảm thấy những ngón tay bắt đầu trở lạnh cần một hơi ấm và không muốn thân tự nhận thêm bất kì sự miễn nhiễm không cần thiết nào.

Một ngày vui, tiếp nối chuỗi ngày vui - chuỗi ngày cùng phủ sóng chung một mạng lưới, cùng hít chung một bầu khí trời, cùng cân bằng trọng lượng xe trước sau của những buổi cuối tuần dạo biển rong chơi. Chung bàn không chung ghế thì ô tê. Minh chứng là hàng loạt vắc-xin đủ loại được phát minh, nghiên cứu, tiêm vào thân thể ta từ khi chưa lọt lòng và chỉ cần vô tình hay cố ý một lần chạm phải nổi sợ thì thân thể bắt đầu kiêng cử, nhanh đến chóng mặt set up phần mềm chặn-tìm-diệt virut cho bản thân bằng phiên bản vô hạn vận.

Đã đứng chung đụng thế này thì tại sao không cùng ngồi chung nhỉ ? – anh tếu táo ngỏ mời khi cả hai tay trên tay là khay thức ăn. Cô ngồi thẩn thờ nhìn mông lung vào khoảng không trước mặt giống như cách cô đang nhìn mối tình hiện tại của mình - vô chừng với ngày nay và vô định với ngày mai. Tay vừa hý hoáy lọc cọc lóc cóc, mắt lâu lâu ngước lên đảo tương hỗ quan sát xung quanh không riêng gì mảnh sân cát, tự dưng tay cô dừng tạo những âm thanh thân thuộc của mình, mắt ngưng lại tại quang cảnh một bé gái xinh vòi bố mua bằng được bong bóng hình chú mèo Kitty chỉ vì xung quanh có rất nhiều bạn đồng trang lứa và vượt trà đang thung thăng trong tay những chiếc bong bóng nhiều hình nhiều dạng và muôn ngàn màu sắc

Những ngón tay đan

Với trực giác của một người “đã từng” anh liền đuổi kịp bước chân cô tại khu vực giữ xe. Anh không nói gì nhưng gồng, gom từ từ từng ngón tay, xiết chặt lại thành nắm trước mặt cô rồi nhét vào túi quần, nhìn cô với vẻ “Thế này đủ chặt chưa?”, cả hai nhìn nhau phá ra cười.

Cũng nhờ đông khách nên trong lúc chờ đến lượt, cô và anh có dư dả thời kì để chào để hỏi nhau muôn ngàn câu xã giao thông dụng. Có phần đo đắn nhưng cũng với trực quan của người “đã từng” cô rút cây bút trong túi xách hành nghể nhỏ nhắn của mình ngoáy nhanh số điện thoại vào giữa lòng bàn tay anh, cười: “nắm chặt, kẻo bay”. Dường như để bù vào diện tích lá Gan đang co ro bên trong nên anh đã hít một hơi thật sâu như muốn hút hết khí trời Vũng Tàu vào lồng ngực có gắn biển báo “Dung tích toàn phổi: 6 lít không khí”, anh vỗ vai cô, đáp trả cái quay lại của cô bằng một nụ cười ngượng ngập rồi tếu táo hỏi “Đứng chung, ngồi chung, vui chung rồi thì em có thể thử cho anh số điện thoại để xem chúng ta có cùng chung mạng không ?” Cô nhìn anh mà không nhịn được cười vì cái tính hí hước từ trong bàn ra đến khu giữ xe.

Tự Sợ và Ngờ những điều chưa kịp xảy ra và những điều có thể chẳng bao giờ xảy ra với mình. Cuối tuần trời râm mát là một ngăn cản lớn để tìm một ghế đá "thường nhật" chấp nhận trong khuôn viên đầy ắp người này. Đừng để chữ Sợ và Ngờ làm ta mờ lí trí, chẳng bận nghĩ suy đúng sai rồi tiêm vào thân nhỏ bé này vắc-xin miễn nhiễm Tình Người thì tiếng cười sẽ mãi chẳng dám đến tìm vui.

Vẫn biết phòng bệnh hơn chữa bệnh nhưng cần biết tuyển lựa bệnh gì cần phòng, bệnh gì cần chữa để “hữu hạn kiếp người” này chúng ta không phải hoang thời kì vào tình trạng phòng bệnh đang chữa và chữa bệnh đang phòng.

Vũng Tàu của bây chừ. Nhưng tiệc nào rồi cũng có lúc tàn, cuộc vui nào cũng phải đến lúc tan nên dù có đứng chung, ngồi chung, vui chung thì cũng phải đến lúc nói lời giã từ dẫu rằng trong nhau bắt đầu có một chút ngần ngừ làm chùng lòng người bước đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét