Cụ Đỗ Quang Bích, 94 tuổi, tham gia làm nghề từ khi còn rất trẻ kể lại: Thời xa xưa cốt là làm dựng nhà thờ, làm đình chùa, tượng phật, đồ thờ cúng, hoành phi câu đối
Với nhu cầu dùng những sản phẩm đồ gỗ mỹ nghệ ngày càng lớn và mong muốn khôi phục làng nghề truyền thống của ND Bình Cầu.
Anh Đỗ Quang Tĩnh, lớp trưởng lớp điêu khắc gỗ thôn Bình Cầu san sẻ: “Là người đã tham dự sản xuất cả chục năm nay nhưng tôi làm theo kiểu tay quen, học từ đời các cụ để lại. Ảnh minh họa Nghề điêu khắc gỗ thôn Bình Cầu có cách đây khoảng 200 năm, khởi hành từ HTX Sơn mài Bình Cầu.
”. # Vào cách thức tổ chức dạy nghề cho nông dân theo quyết định 1956 của Thủ tướng Chính phủ: “Thuận Thành là một trong 3 huyện nghèo của tỉnh Bắc Ninh, trung bình mỗi xã đều có một làng nghề truyền thống nhưng lại không phát triển được nghề.
UBND xã đã phối hợp với Trường Trung cấp Nghề Kinh tế kỹ thuật và Thủ công Mỹ nghệ truyền thống Thuận Thành mở lớp dạy nghề kỹ thuật điêu khắc gỗ cho bà con. Để tạo điều kiện và bảo đảm tính vững bền cho học viên sau học nghề Trường Trung cấp Nghề Kinh tế kỹ thuật và Thủ công Mỹ nghệ truyền thống Thuận Thành kết hợp với Ngân hàng NNPTNN huyện Thuận Thành hỗ trợ cho bà con vay vốn với chính sách ưu đãi; kết liên với các cơ sở đồ gỗ mỹ nghệ trên địa bàn dự bao tiêu sản phẩm.
Điểm khác biệt của khóa học tại thôn là tôi được tiếp cận với máy móc công nghệ hiện đại, ứng dụng những kỹ thuật tinh xảo, nghệ nhân trực tiếp đứng lớp, giao lưu với thợ giỏi ở các vùng lân cận. Việc đưa dạy nghề vào làng nghề sẽ giúp người dân phát triển chính nghề đã làm.
Lớp học có 30 học viên, học đều đặn trong 4 tháng. Cho nên, khi khảo sát chúng tôi cũng nhận định dạy nghề để người dân làm đúng với nghề đã học.
Thôn Bình Cầu hiện có 140 hộ dân thì đã có 28 hộ tham dự sinh sản đồ gỗ chiếm 20%, 36 hộ đã từng làm nghề chiếm 25,7%, thu nhập 15 triệu đồng/người/tháng. Thầy Chế cũng tỏ rõ sự tin tưởng. Thầy Nguyễn Văn Chế - Hiệu trưởng Trường Trung cấp Nghề Kinh tế kỹ thuật và Thủ công Mỹ nghệ truyền thống Thuận Thành cho biết: dạy nghề xong rồi người dân có làm nghề và sống với nghề không đấy là điều không phải đơn vị nào cũng làm được nhất là trong điều kiện kinh tế ngày một khó khăn, nghề mộc lại có nguồn nguyên liệu đắt đỏ.
Tôi sẽ áp dụng ngay vào thực tại của gia đình”. Chấm dứt khóa học, đã có 5 học viên mạnh dạn đầu tư mở xưởng sản xuất mới. Ngô Xuân. Đến những năm 1980, kinh tế khó khăn bà con bỏ nghề, chỉ còn 3 – 5 hộ theo nghề.
Năm 2000, làng nghề được khôi phục lại cho tới ngày nay”. Ông Đỗ Quang Hà, chủ cơ sở sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ thôn Bình Cầu cho hay: dù rằng là chủ sản xuất, kinh nghiệm nghề có nhưng tôi vẫn náo nức tham dự lớp học nghề tổ chức ngay chính cơ sở của gia đình. Như vậy, làng nghề mới mang tính bền vững song song tạo cơ sở cho việc giảm tỷ lệ hộ nghèo.
Lớp học Kết thúc, tôi đề xuất với chính quyền để nhận bao tiêu sản phẩm cho bà con khi làm nghề.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét