Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Sợ nhất là… chán chiêm ngưỡng nản.

Làm sao để dân dám can đảm cáo giác tiêu cực, tham nhũng. - Quả là niềm vui thường tan biến nhanh, còn nỗi buồn thì đeo đẳng mãi. - Từ buồn đau, buồn bực, đến buồn chán là tâm trạng đáng lo ngại nhất. Tại phiên họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội, Chủ tịch Quốc hội đặt câu hỏi: Dân nào mà không muốn đương đầu chống tham nhũng?! hay người dân chán rồi? đương đầu mãi, góp ý mãi, đưa lên báo mãi nhưng không có tác dụng gì? - Chủ tịch Hội đồng Dân tộc còn thẳng thắn chỉ rõ, cán bộ tậu nhà ở Hà Nội, TP Hồ Chí Minh để chuẩn bị “hạ cánh”, lẽ nào cán bộ gian tham nhũng ở địa phương không biết? Ông chủ toạ Hội đồng cho rằng ta toàn “đánh vu vơ” thì dân đâu còn niềm tin mà tích cực chống tham nhũng nữa! - Các vị lãnh đạo Quốc hội nói đúng tâm tình, tâm cảnh của người dân.

Sợ nhất là lây lan tâm cảnh ngơ, chán nản trước cái xấu, cái ác, mờ ám, bất chính, bất nhân. Ai mà chẳng có những nỗi buồn, nhưng tôi sợ nhất là buồn chán, buông xuôi.

Vui là thoáng chốc, dễ quên; buồn thì đọng lại mãi, trĩu nặng lòng. - Thật ra cũng chỉ có hai tâm trạng vui và buồn thôi. Tú Men.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét